Thế Nào là Căn Hạnh Của Người Xuất Gia? Huyền Tích xin chia sẻ về căn của người xuất gia phải có một yếu tố đó là “Duyên".
Khi Phật còn tại thế ngài chỉ độ được cho người có duyên với Phật, thế nên mới có câu : “Thế Tôn Tam Bất Năng”
Có Ba việc Phật không làm được là:
1. Phật không độ cho người không có duyên.
2. Phật không thể dùng phép thuật để ngăn cản oan gia người này đến đòi nợ người kia. Việc đó là do nhân quả ngài không thay đổi nhân quả.
3. Phật không thể dùng phép thuật của mình để cứu chúng sinh từ trong địa ngục ra được, địa ngục là do nghiệp và tâm tạo ra, tâm giác ngộ thì tội diệt phúc sinh, “địa ngục hoá tác liên trì, khổ cụ biến vi lạc khí”.
“Phật không ban phước giáng họa được cho bất cứ ai” Ngài chỉ thuyết Pháp, khai tâm và chỉ cho chúng ta con đường tu thân để giải thoát, sám hối cởi bỏ oan gia, từ bi buông xả làm lành lánh giữ, xả bỏ tham sân si, tội diệt phúc sinh!
Ở đời nhiều người nói tôi căn tu có duyên với Phật.
Tổ có nói: “Ai ngộ nhận mình là Phật là Bồ Tát thì kẻ ấy đang hành tà Đạo, Quỷ giả danh để lừa gạt người”
Trí của người xuất gia là trí cả trí lớn xuất tâm cầu Đạo xả bỏ vinh hoa phú quý dứt ái từ thân. Những đại đệ tử của đức Phật mỗi người có một hạnh nguyện lớn để tùy duyên hóa độ cứu giúp chúng sinh. Một số hạnh nguyện như là: ..... Đệ nhất Hiếu, Đệ nhất Đại Nguyện, Đệ nhất Văn, Đệ nhất Hạnh, đệ nhất Thần Thông…. Hạnh nguyện của các ngài là chịu khổ cùng chúng sinh, chịu khổ thay cho chúng sinh, “tu là chịu khổ thay cho chúng sinh”.
Ví dụ: Có một vị thiền sư ngài chỉ xin lại đồ ăn mà người ăn xin, khi nào người ăn xin ăn không hết ngài mới ăn.
Người thường chúng ta nhìn vào sẽ không biết được tại sao một vị Thiền Sư lại làm vậy? Hay một Thầy Tu quanh năm ngày tháng dù nóng hay lạnh cũng chỉ mặc một bộ y phục? Ăn không cần no, ngủ không cần ấm, chỗ ở không cần ổn định, không anh em bạn bè người thân ruột thịt, không quê hương vậy mới gọi là: "Dứt ái từ thân cầu đạo giải thoát, thiểu dục đa tri túc” đó là hạnh nguyện.
Người ăn xin thấy mình đã khổ rồi mà ngoài kia vẫn còn người khổ hơn mình thì tâm sinh hoan hỉ không bị cái phiền não hành hạ tự nhiên tâm thấy an lạc. Hay trong đêm mưa gió ngoài kia vẫn có người ngồi ở gốc cây đâu đó đang phải chịu cái rét cái lạnh thấu xương thịt, thì căn nhà lá đơn sơ nhà mình có rột nát một tí cũng là hạnh phúc lắm rồi, tâm tự nhiên sinh hoan hỉ không bị phiền não thống khổ.
Hay những Cặp vợ Chồng vô sinh hiếm muộn con cái, chỉ sinh con một bề, những người thiếu khuyết Mẹ Cha anh em người thân. Thì ngoài kia so ra mình vẫn hạnh phúc khi nhiều thứ ở xung quanh mình vẫn thật giá trị biết bao.
Người xuất gia tu để chúng sanh nhìn vào sự vô chấp của bản thân mình, để chúng sinh thấy đó mà buông bỏ phiền não bản thân đang thiếu thốn. Ở đời ai làm được như vậy là bậc Bồ Tát, là bậc chân tu đích thực, những người như vậy sống ở bất cứ đâu ở hoàn cảnh nào cũng không thấy khổ, thân tâm thường an lạc thanh tịnh an nhiên.
Chúng ta chỉ nhận thấy mình có giá trị là khi hơn người khác, còn khi chưa bằng người khác và khi kém người khác trong lòng sinh phiền não sân si đố kị cuộc sống bế tắc mệt mỏi, người khổ là người không có tri túc, người không biết thế nào là đủ, dù ngồi trên núi bạc non vàng kẻ hầu người hạ quanh mình, thì vẫn có sự thống khổ phiền não chế ngự thân tâm. Vậy người xuất gia là xả bỏ mọi thứ trên đời để chúng ta thấy đó mà bớt tham sân si.
Thời xưa Chư Tăng thanh tịnh ngày ăn một bữa, đêm ngồi ngủ gốc cây, không nhận lễ của một gia chủ quá ba lần liền, không ngủ quá ba đêm một gốc cây, hay ở quá ba ngày một chỗ, ấy là để tâm khỏi chấp trước vào cái đó là của mình. Không kết giao với người có thế lực, không kết giao với người giàu có, không phân biệt quý tiện sang hèn.
Nhiều người nói tôi có căn tu, tôi rất thích đi chùa và rất thích đi lễ rất thích nghe kinh, tụng kinh, tôi ăn được chay vv... nhìn thấy các Thầy là tôi rất quý mến....vv và cho rằng mình có căn tu. Rồi có người chán đời thích đi tu, thất tình cũng muốn đi tu, hay tưởng rằng đi tu cho sướng theo kiểu trốn việc quan đi ở chùa. Đấy không phải là Căn Tu.
Căn Tu là người có lòng Từ Bi Trí Tuệ giác ngộ, cầu Đạo giải thoát, xả bỏ tham sân si, không màng danh lợi vật chất, thương tất cả chúng sinh. Nên biết rằng đến cửa Chùa mà cầu tài cầu lộc, cầu công danh đấy là người không có căn tu, không hiểu biết về Phật Pháp, vì Phật không ban Phước giáng hoạ. Tu có bẩy căn tu, có bẩy hạng xuất gia, nhưng chỉ có một bậc chân chính đó là giác ngộ cầu giải thoát, còn lại chỉ là gieo duyên cửa PHẬT.
Đạo Mẫu hay Đạo Phật xuất gia hay tại gia, đủ duyên lành chúng ta đồng sinh tịnh cảnh, đồng chứng viên thông, đều thành chánh Đạo.
Đền Cô Bé Ngai Vàng - 2016 Bính Thân Niên
Đệ tử biên chép lại lời giảng Đạo của Đồng thầy Huyền Tích
Link nội dung: https://vinaenter.edu.vn/nguoi-co-can-xuat-gia-a20961.html