Hai đêm trước, chúng mình mới mất chú chó Golden Retriever 12 tuổi rưỡi. Vợ chồng mình đón cậu ấy về khi mới yêu nhau được 6 tháng, từ đó đến giờ, hai đứa mình cùng cậu ấy trải qua biết bao nhiêu kỉ niệm vui. Cậu ấy là người bạn tri kỉ, là tất cả của đời mình, một tình bạn duy nhất, vô giá. Cậu ấy yêu thương chúng mình rất nhiều, và chúng mình cũng yêu cậu ấy vô cùng. Mình hy vọng cậu ấy ra đi trong niềm hạnh phúc biết mình được yêu thương nhiều đến thế nào.
Mình thấy áy náy vì:
Chúng mình đang đi nghỉ mát khi cậu ấy mất. Người trông nhà gọi tối ngày 4 báo cậu ấy không được khỏe. Đêm đó, chúng mình thu dọn đồ đạc và sáng hôm sau phải về nhà ngay (kết thúc kì nghỉ sớm) để về với cậu ấy, nhưng cậu ấy đã mất đêm đó rồi (chúng mình cách nhà tận 12 tiếng nên không thể về ngay trong đêm được). Mình thấy khủng khiếp vì không ở bên cạnh cậu ấy những giây phút cuối đời. Mình thấy tệ hại vì không thể cho cậu ấy những món ăn ngon, những cái ôm cuối cùng, đưa cậu ấy đến những nơi cậu ấy thích, cho cậu ấy được làm đẹp đàng hoàng…
Chúng mình đón cậu ấy về trước khi có con, nhưng 5 năm nay, từ khi có con, mình cảm thấy mình không dành cho cậu ấy nhiều tình yêu thương và sự quan tâm như lẽ ra mình phải làm. Mình hay cáu cậu ấy trong những lúc bận rộn với con cái, nhà cửa, cuộc sống… Mình yêu cậu ấy lắm, nhưng mình cứ tự hỏi liệu cậu ấy có biết không. Liệu cậu ấy có tha thứ cho mình những lúc mình quá tải, bực bội, không được tử tế với cậu ấy không.
Chúng mình yêu cậu ấy thật lòng. Hàng năm chúng mình đều tổ chức sinh nhật cho cậu ấy, trân trọng cậu ấy, cùng cậu ấy đi du lịch khắp nơi. Nhưng mình vẫn thấy áy náy về những lúc mình không tốt với cậu ấy. Vợ chồng mình bị cuốn vào những việc của người lớn, lẽ ra mình phải trân trọng từng khoảnh khắc, từng ngày bên cậu ấy, mà mình đã không làm được.
Link nội dung: https://vinaenter.edu.vn/da-co-bai-ay-nay-a20481.html